Vị hiệu úy phụ trách canh giữ Phạm Dương vương liếc nhìn lạnh lùng, nói: “Kêu la cái gì!
Tiết sứ muốn gặp thì tự nhiên sẽ gặp, đâu đến lượt ngươi quyết định!”
Phạm Dương vương đã kêu la mệt, thở hổn hển: “Bản vương có việc quan trọng… cần gặp Thường Tiết sứ nói chuyện.”
Hiệu úy cau mày, thả xuống hai chữ: “Đợi đấy!”
Không lâu sau, một binh sĩ vội vàng tới, cúi chào và truyền lệnh: “Tiết sứ ra lệnh, lập tức khởi hành về thành Lạc Dương, áp giải Phạm Dương vương cha con quay về xử lý tại Lạc Dương!”
Nghe sẽ được áp giải về Lạc Dương, hiệu úy không giấu được vẻ phấn khởi, lập tức cho người áp giải cha con Phạm Dương vương.
Phạm Dương vương thở phào nhẹ nhõm; điều ông sợ nhất là bọn họ sẽ giết ông ngay tại chỗ…
Về Lạc Dương thì cứ về, chỉ cần ông còn cơ hội gặp Thường Tuế Ninh thì vẫn còn đường sống!
Nhưng nhanh chóng, Phạm Dương vương đã không còn lạc quan được nữa, khi lính áp giải thúc ép ông tiến bước.
“Cái này…”
Phạm Dương vương nhăn nhó: “Bản vương phải tự mình đi bộ về Lạc Dương sao?”
Đường dài tận bảy mươi dặm, cả năm cộng lại ông cũng chẳng đi nổi chặng dài thế này!
“Lắm lời!”
Một binh sĩ cau mày: “Ngươi là tù nhân, lại phạm tội mưu nghịch lớn, không đi bộ thì còn muốn chúng ta khiêng ngươi chắc?”
Bên cạnh, Lý Duẫn trong tình trạng thảm hại cũng lo lắng nói: “Nhưng nhỡ đâu phụ vương ta kiệt sức mà chết trên đường, chẳng phải sẽ làm chậm trễ công việc của Thường Tiết sứ sao?”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855944/chuong-553.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.