Thôi Lãng vừa oán thán số trời vừa cố gắng nặn ra một nụ cười khổ, lắp bắp biện minh: “Bình thường ta rất chú trọng vẻ ngoài gọn gàng, chỉ là hôm nay… tình huống đặc biệt…”
“Ta biết mà.”
Kiều Ngọc Miên khẽ cười, đôi môi cong lên: “Ta đã nghe Ninh Ninh nói, huynh vừa làm được một việc rất xuất sắc.”
“…
Cũng không tính là việc lớn gì!”
Thôi Lãng khiêm tốn nói, nhưng nhìn Kiều Ngọc Miên, hắn bỗng nhớ lại: “Ngày trước muội từng nói với ta rằng trên đời có ánh mặt trời mặt trăng, cũng có ánh đom đóm, chỉ cần có lòng thì ai cũng có thể tự tỏa sáng.”
Chính từ giây phút đó, trong lòng Thôi Lãng mới le lói lên một ý chí sáng trong và kiên định.
“Có lần mẫu thân ta nói rằng, nếu không làm trụ cột như đại ca được, thì làm que củi nhóm lửa cũng tốt!”
Nói tới đây, Thôi Lãng cười, để lộ hàm răng trắng: “Ta nghĩ, que củi cũng có thể bùng cháy ra tia lửa—lần này, xem như ta đã tận dụng hết khả năng của que củi này!”
Kiều Ngọc Miên chớp mắt nhìn bộ dạng của hắn, bật cười dịu dàng: “Trông huynh đúng là vừa nhóm lửa trở về.”
Nghe lời trêu ghẹo ấy, Thôi Lãng chẳng màng xấu hổ, chỉ thấy lòng lâng lâng khi nhìn khuôn mặt tươi tắn thanh nhã của nàng.
Không kiềm được mà bị đôi mắt nàng làm cho đỏ bừng mặt, hắn bỗng càng giống một người nhóm lửa.
May mà dưới ánh đèn lồng chập chờn, Kiều Ngọc Miên không nhìn rõ gương mặt đỏ ửng của hắn.
Ánh mắt nàng rơi xuống chân phải của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855946/chuong-555.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.