Mã Uyển gần như theo bản năng định cất giấu chiếc khóa vào tay áo, khẽ giải thích: “Đây là di vật mà mẫu thân… vừa để lại cho thiếp…”
“Đây là vật bà giữ từ thuở nhỏ, luôn mang bên mình.”
Giọng Lý Lục khàn khàn, phảng phất sự tiếc nuối: “Mẫu thân vốn là tiểu thư danh giá ở kinh thành, nhưng từ khi theo phụ vương đến Ích Châu, bà luôn nhớ thương gia đình nơi kinh sư.”
“Tiếc thay, họ ngoại lần lượt qua đời, mẫu thân lại bệnh tật triền miên, không có cơ hội về thăm kinh thành lần nào…”
Nhìn vào chiếc khóa vàng, Lý Lục nói: “Nay bà đã giao lại cho nàng, sau này nếu có cơ hội, chúng ta sẽ mang nó về kinh sư, cũng xem như hoàn thành tâm nguyện của mẫu thân.”
Mã Uyển khẽ gật đầu, đáp: “Vâng,” rồi đưa tay lau nước mắt, che đi nét thoáng nghi hoặc trong mắt.
Hai ngày tiếp theo, Mã Uyển tất bật lo liệu tang sự cho Vương phi, lòng ngổn ngang nên gần như không thể chợp mắt.
Khi có thời gian ở một mình, nàng lại lấy chiếc khóa bình an ra ngắm, trong đầu không ngừng nhớ lại những lời của Vương phi trước lúc bà qua đời, nhưng mãi vẫn không sao hiểu nổi.
Mặt sau chiếc khóa khắc tên và ngày sinh của Vương phi, quả nhiên là vật từ thời thơ ấu… nhưng câu “mang nó ra trước thiên hạ” là có ý gì?
Một chiếc khóa bình an vốn chỉ để mang theo bên người, tại sao lại phải “mang ra trước thiên hạ”?
Hay như Lý Lục nói, Vương phi muốn nàng đưa nó về kinh sư để tưởng niệm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855952/chuong-561.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.