Nhìn thấy Vương Nhạc ngẩn người hồi lâu, Trường Tôn Tịch không khỏi nghi ngờ mình đã đọc sai nội dung trong thư.
Nhưng sau khi xem đi xem lại, chữ nghĩa vẫn không thay đổi, chỉ có lòng cậu là trào dâng những cảm xúc hỗn độn, tựa như sóng lớn cuộn trào.
Tiếng tim đập dồn dập vang vọng trong lồng ngực thiếu niên, trong khi suy nghĩ của cậu cứ xoáy sâu vào những câu chữ trong thư.
Đang lúc Trường Tôn Tịch còn bàng hoàng, Vương Nhạc đã dần lấy lại bình tĩnh, như thể cơn bối rối vừa rồi chỉ là vì cân nhắc ngôn từ.
Gương mặt ông hiện lên nụ cười mơ hồ, nói: “Việc này Tiết sứ chưa công khai, mong công tử lượng thứ, tại hạ không dám nhiều lời.”
Lời này rơi vào tai Trường Tôn Tịch như một lời ngầm xác nhận.
Một lúc sau, Trường Tôn Tịch mới trấn tĩnh lại, cẩn thận gấp bức thư và trân trọng cất vào ngực áo, rồi đứng dậy cáo từ Vương Nhạc.
Vương Nhạc đích thân tiễn khách ra khỏi phủ Thứ sử, vẫn giữ phong thái bình thản, còn tận tình giới thiệu vài danh lam thắng cảnh trong thành Giang Đô cho Trường Tôn Tịch.
Tiễn khách xong, Vương Nhạc quay người trở vào phủ.
Tuyết trên lối đi trong phủ đã được dọn sạch, nhưng ông lại như không để ý gì, chân trượt ngã vào luống hoa ven đường.
Nhìn thấy Vương tiên sinh ngã vào lớp tuyết, các tiểu lại theo sau hoảng hốt vội chạy đến đỡ.
Tuyết phủ đầy mặt nhưng thần sắc của Vương Nhạc vẫn thẫn thờ, mắt trợn lớn như đang nghe tiếng trống trận dồn dập trong đầu, tựa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855955/chuong-564.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.