Ngụy Thúc Dịch suy nghĩ, ngày ấy, nỗi đau của nàng chắc hẳn còn sâu sắc gấp trăm lần hiện tại của hắn.
Tuyết của Bắc Địch là tuyết nơi xứ lạ, ắt hẳn lạnh lẽo hơn nhiều, lại càng làm lòng người dấy lên bất cam.
Thế nhưng hắn tin, lúc nàng ngã xuống trong tuyết trắng, lòng nàng hẳn không chút hối tiếc.
Năm xưa, nàng rút kiếm nơi quan ngoại; hôm nay, hắn đặt quân cờ ở quan nội – cả hai đều không chút nuối tiếc.
Dẫu biết không phải lựa chọn sáng suốt, hắn vẫn quyết đem sinh mệnh phó thác… Đến giây phút này, hắn cuối cùng đã hiểu rõ những con người như vậy.
Trước đây, hắn tự nhận mình là người hiểu rõ thế gian nhất, có thể dễ dàng nhìn thấu mọi thứ, và từng xem thường những kẻ không biết linh hoạt, coi họ như hóa thân của sự cố chấp, không chịu thuận theo quy tắc thế gian.
Nhưng giờ đây, hắn đã hiểu, cái tự mãn về sự “thấu hiểu” trước kia chỉ là một dạng kiêu ngạo mù quáng.
Hắn vẫn luôn đứng ngoài thế gian này, dù làm quan đã nhiều năm, song mãi đến hôm nay mới thực sự có được cảm giác của một người làm quan.
Cảm giác này là một nỗi đau – đau vì thế gian tàn nhẫn, dân chúng khổ sở; đau vì trời đất bao la mà lòng người đa phần vô tình.
Lúc này, khi lòng hắn dành chút tình cảm cho thế gian này, hắn mới nhận ra rằng mình cũng từng là kẻ vô tình.
Hắn đã sống nửa cuộc đời phiêu dạt, lãng du, giờ đây mới bắt đầu thử đặt gốc rễ nơi nhân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855960/chuong-569.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.