Đêm đã khuya, tuyết phủ trắng xóa khiến màn đêm nhuốm một sắc xanh lam nhạt mờ ảo.
Trong phủ Tiết độ sứ Sóc Phương, bọn họ đã sắp xếp chỗ nghỉ ngơi riêng biệt cho Thường Tuế Ninh và Ngụy Thúc Dịch cùng các vị khách.
Sau khi rời khỏi chính sảnh, Nhạc Xuân Ngôn kiên quyết muốn đích thân dẫn đường cho Thường Tuế Ninh và Ngụy Thúc Dịch.
Nhạc Xuân Ngôn dẫn một tên gia nhân đi trước, còn Ngụy Thúc Dịch và Thường Tuế Ninh bước chậm theo sau năm, sáu bước.
Cải nương tử cùng đoàn người đi theo phía sau, giữ khoảng cách bảy, tám bước, không dám quấy rầy cuộc trò chuyện giữa Tiết sứ và Ngụy Tướng.
“Ngài không nghĩ rằng tình thế hôm nay sẽ diễn ra như vậy trước khi tới đây sao, Ngụy Tướng?”
Thường Tuế Ninh hỏi, giọng bình thản: “Mâu thuẫn giữa quân Sóc Phương với triều đình và Vương gia vốn không phải là điều mà ngài có thể hòa giải hay thuyết phục.”
“Ngụy mỗ cũng chưa từng nghĩ sẽ thuyết phục họ trong việc này.”
Ngụy Thúc Dịch chậm rãi bước, đáp: “Không, ban đầu cũng từng ngạo mạn cho rằng… có thể dùng lời khéo để đánh lừa lòng người, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, tự nhận thấy rằng dùng quyền thuật hạ lưu như vậy với những vị tướng sĩ này là không nên.”
“Những tướng sĩ ấy đã vì nước giữ biên cương, ta không có quyền tước đi khát vọng tìm đường lui của họ.”
“Vì vậy, từ lúc xuất kinh, Ngụy mỗ chỉ có một mục đích duy nhất.”
Ngụy Thúc Dịch nói tiếp: “Là làm dịu lòng oán giận của quân Sóc Phương, tránh để họ bị lòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855965/chuong-574.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.