“Đánh hỏng cây giáo của ta…” Người đàn ông đứng đầu nhìn chằm chằm vào Ngô Chiêu Bạch vừa đứng dậy lảo đảo, từng chữ từng lời chậm rãi hỏi: “Dùng mạng của ngươi đền bù, thế nào?”
Ngô Chiêu Bạch chắn trước mặt muội muội, trên gương mặt lộ rõ sự phẫn nộ nhiều hơn là sợ hãi: “Muốn giết thì cứ giết, nhà họ Ngô chúng ta từ xưa thanh bạch, há lại…”
Ngô Xuân Bạch bỗng bước lên, kéo huynh trưởng lùi lại hai bước, ngắt lời, lớn tiếng nói: “Gia phụ là Ngô Dật, đương triều Hộ bộ Thị lang!”
Người đàn ông kia nghe vậy, bật cười lớn như nghe được trò đùa hoang đường: “Đương triều Hộ bộ Thị lang?
Đương triều còn đâu nữa?”
Một kẻ khác ánh mắt đầy tham lam và hung ác đáp lời: “Đi, vào xem trong nhà Hộ bộ Thị lang có thứ gì đáng giá không!”
Mấy người cầm đao, như lũ ác phỉ xông vào Ngô gia.
Theo hiệu lệnh của người cầm đầu, một tên lính khác rút đao bước tới chém xuống huynh muội Ngô gia.
Ngô Xuân Bạch vừa kéo huynh trưởng lui về phía sau, vừa cố gắng giữ bình tĩnh, nói: “Tướng quân Biện vào kinh, chắc chắn muốn xưng đế!
Mà xưng đế sao lại có thể thiếu văn thần để củng cố thế cuộc?”
Tên lính giơ đao, sắp chém xuống thì người đàn ông đứng đầu nheo mắt, nói: “Để nàng ta nói tiếp.”
Ngô Xuân Bạch siết chặt tay huynh trưởng đang run rẩy, cố giữ vẻ bình tĩnh: “Tướng quân chỉ cần bắt giữ ta và huynh trưởng, sau đó gia phụ và tộc nhân ắt sẽ trở về…
Nhà họ Ngô chúng ta có thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855974/chuong-583.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.