Sau khi Thôi Cảnh rời khỏi quân trướng, Thường Tuế Ninh cũng cầm bút chấm mực, viết thư gửi về Lạc Dương.
Vừa đặt bút xuống, một nữ binh bước vào thông báo: “Tiết sứ, Thường phó tướng đã trở về.”
Thường phó tướng mà nữ binh nhắc đến chính là Thường Tuế An, người nhờ chiến công mà đã được phong làm phó tướng tiên phong của doanh trại Huyền Sách.
Giống như Thôi Cảnh, Thường Tuế An vừa từ tiền tuyến trở về, chưa kịp cởi giáp liền vội vàng đến: “Ninh Ninh, ta nghe nói Biện Xuân Lương đã chiếm được kinh thành!”
Thường Tuế Ninh gật đầu.
Thường Tuế An lập tức hỏi: “Nghe đồn quân Biện đã tàn sát kinh thành!
Không biết Kiều thúc thúc và Trưởng công chúa Tuyên An có ổn không?”
Việc hắn lo lắng cho gia đình họ Kiều là điều dễ hiểu, nhưng việc hắn nhắc đến Trưởng công chúa với sự sốt ruột chẳng kém gì người thân lại khiến Thường Tuế Ninh phần nào nhận ra rằng giữa họ có mối liên hệ đặc biệt.
Dù Thường Tuế An chưa biết về thân phận thực sự của mình, có lẽ trong lòng hắn vẫn có một mối liên kết tự nhiên giữa mẹ và con.
Thường Tuế Ninh liền bảo rằng Trưởng công chúa Tuyên An và gia đình họ Kiều đã an toàn đến Lạc Dương, chỉ có Kiều Ương quyết định ở lại Quốc Tử Giám.
Tình hình hiện tại vẫn tạm ổn, nàng đã bố trí người ở lại kinh thành để theo dõi.
Nghe vậy, Thường Tuế An yên lòng hơn, lại hỏi thêm về một số người và sự việc khác, Thường Tuế Ninh cũng kể hết những gì nàng biết.
Cuối
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855977/chuong-586.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.