Hầu hết các quan viên vẫn còn chìm đắm trong sự kiện trọng đại về lễ quy tông, không ai ngờ được rằng Thái tử Lý Trí lại đột ngột đưa ra thỉnh cầu này.
Điện đường trong khoảnh khắc lặng ngắt như tờ.
Một vị quan trước giờ luôn trung thành ủng hộ Thái tử bừng tỉnh, liền thất thanh lên tiếng: “Điện hạ!
Đây là chuyện đại sự, sao điện hạ có thể nói ra dễ dàng như vậy?”
“Là ai xúi giục hay ép buộc điện hạ làm điều này?”
Thế nhưng ngay sau đó, ông nghe được một lời phản bác kiên định từ người thiếu niên luôn nhu nhược, không chủ kiến ấy – lần đầu tiên trong đời.
“Ý của ta đã quyết, không ai xúi giục ta cả, mong Nam đại nhân đừng nhiều lời khuyên nhủ thêm!”
Giọng Lý Trí lẫn trong tiếng nức nở, nhưng kiên định lạ thường: “Ta không có tài trí xuất chúng, những đạo lý trị quốc mà chư vị dạy ta, nghe xong là quên ngay!
Tâm trí ta không vững, mỗi khi gặp đại sự là sợ hãi đến phát run, có khi còn không ngừng nôn mửa trong bóng tối, suốt đêm không ngủ… Ta thậm chí ước mình chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người!”
Đôi mắt ngấn lệ, lần đầu tiên Lý Trí giải bày hết lòng mình: “Ta sinh ra vốn ngu muội, thường không phân biệt được phải trái, từ khi thay cha trị quốc chưa từng đưa ra một chính sách nào có ích cho triều đình và dân chúng.”
“Điều quan trọng hơn là ta nhát gan, phần lớn thời gian đều chìm trong sợ hãi.
Ta sợ chết, lại càng sợ vì sự bất tài của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855986/chuong-595.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.