Vào tiết thu vàng tháng tám, tin chiến thắng liên tiếp của Bắc cảnh trước quân Bắc Địch theo làn gió thu truyền đến khắp nơi.
Nhưng chừng nào chiến sự chưa dứt hẳn, thì dù có bao nhiêu tin thắng trận cũng chỉ như cơn gió thoảng làm dịu đi phần nào lòng người.
Đối với phần lớn bá tánh, chiến sự Bắc Địch vẫn còn quá xa vời.
So với lưỡi đao chưa giáng lên chính mình, người dân càng bận tâm về cảnh hỗn loạn ngay trước mắt và liệu nó có thể được giải quyết hay không.
Nhìn khắp thiên hạ lúc này, hơn nửa số dân chúng đều sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, đặc biệt là vùng Sơn Nam Đông Đạo.
Dù đang là mùa thu hoạch, xác chết vì đói và bệnh tật vẫn không hiếm thấy bên vệ đường.
Lương thực thu hoạch được đều bị triều đình họ Biện cưỡng ép thu gom để làm lương thảo chống đỡ đại quân của Vinh Vương.
Trước tình cảnh đại quân Vinh Vương áp sát, quân Biện liên tiếp thất bại, thủ đoạn cướp bóc dân chúng càng ngày càng tàn ác.
Quân Biện xông vào từng nhà “thu lương” như bọn thổ phỉ, gặp phải sự chống đối hay người lén giấu lương thực đều bị giết ngay tại chỗ.
Có người đàn ông mắt đỏ ngầu định lao vào liều mạng với quân Biện, nhưng bị một bà lão vừa khóc vừa ôm giữ: “Con ơi, không được đâu…”
“Cố nhịn thêm một chút…”
Đợi đến khi đám quân Biện khuất bóng, bà lão nghẹn ngào khuyên giải, “Nghe nói Vinh Vương sắp đánh về kinh sư rồi…”
Xung quanh, những người dân hoặc phẫn nộ, hoặc tê dại chịu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2856007/chuong-616.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.