“Vì đã có Điện hạ mở đường trước,” – Thôi Cảnh đáp: “Ta lần theo dấu chân và tín hiệu mà Điện hạ để lại, nên mới có thể đi lại thuận lợi nhanh chóng, nếu không e rằng dù mất nửa năm cũng khó mà tới được nơi này.”
Sau đó, hắn mới nói tiếp: “Thêm nữa, bức mật thư mà Đường Tướng quân nhắc đến, ta cũng đã nhìn thấy rồi.”
Thôi Cảnh cúi mắt, nhìn Lý Tuế Ninh đang ngồi khoác áo choàng, tóc xõa, ngước nhìn mình, hắn giải thích: “Đêm đưa Điện hạ rời đi, sau khi tập kích doanh trại địch, trong số quân Bắc Địch bị bắt có một người là thuộc h* th*n tín của A Sử Đức Nguyên Lợi.
Ta đã mua chuộc y, thả y về, cho y làm tai mắt của quân ta.”
Đêm ấy tình thế hỗn loạn, nhiều quân Bắc Địch hoảng sợ bỏ chạy tứ tán, ai mất liên lạc với đại quân, ai bị bắt, cũng chẳng thể phân biệt rõ ràng.
Tên thuộc h* th*n tín đó sau khi chạy về cùng một toán quân Bắc Địch tan tác, không khiến ai nghi ngờ.
Người bị mua chuộc không chỉ một, họ sẵn sàng phối hợp lẫn nhau khi cần, cũng tự giám sát lẫn nhau.
Bức mật thư mà Hoàng hậu gửi cho huynh trưởng Nguyên Lợi chính là do vị thuộc h* th*n tín bị mua chuộc đó chặn lại, trước tiên giao vào tay Thôi Cảnh.
Hoàng hậu chưa giết phu quân đã báo tang, quả thực có người đầu tiên đến “chịu tang” — nhưng không phải là huynh trưởng nàng ta, mà chính là Thôi Cảnh.
Bức mật thư ấy bị Thôi Cảnh giữ lại năm ngày rồi mới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2856019/chuong-628.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.