Sáng sớm hôm sau, đúng như lời đã nói, Phó tướng Kim quả nhiên tới phủ Trưởng công chúa Tuyên An.
Nghe tiếng đập cửa, lão môn nhân mở cửa phủ, cảnh giác nhìn người võ tướng trước mặt mang khí thế khác lạ so với thường dân: “Các hạ đến đây có việc gì?
Đã có thư tín chưa?”
Phó tướng Kim mang vẻ đắc ý khó hiểu, khẽ ngẩng cằm nói: “Ta đặc biệt đến đón hầu gia nhà ta hồi phủ!”
Lão môn nhân nghe mà ngơ ngác, hầu gia gì chứ?
Tối qua người gác cửa là một môn nhân khác, còn lão môn nhân lớn tuổi này từ lâu đã trông coi phủ Trưởng công chúa ở kinh thành, rất được lòng tin tưởng của công chúa và cũng luôn có chủ kiến.
Lão ngờ rằng vị này đến đây bịa cớ mà mưu đồ gì đó, chẳng hạn muốn tự tiến cử thân cận – thủ đoạn như thế, lão gặp không ít qua bao năm rồi!
“Không có thư tín thì không được vào…
Xin mời về cho!” Lão môn nhân lập tức định khép cửa lại.
Dù có là hầu gia hay công gia gì đi nữa, đã vào phủ, lúc nào ra về cũng phải theo ý của công chúa…
Đón người ư?
Không có chuyện đó!
Về mà đợi!
Phó tướng Kim nhìn lão môn nhân tuy tuổi cao nhưng bướng bỉnh, cười nhạt một tiếng, vừa định tự giới thiệu thì chợt thấy ở cánh cửa hông xa xa, một bóng người khoác áo choàng kín mít bước ra.
“Hầu gia!” Phó tướng Kim vội lên tiếng gọi: “Thuộc hạ đến đón ngài!”
Lão môn nhân đang khép cửa nghe tiếng liền bước ra, tò mò nhìn qua.
Nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2856043/chuong-652.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.