“Thu lại.” Trương Diệu Vi đột nhiên lạnh lùng quát.
Kim Trản Nhi sửng sốt một chút, “Thu cái gì?”
“Đuôi.” Ánh mắt Trương Diệu Vi dừng trên cái đuôi đang vẫy không ngừng sau lưng nàng ấy, “Lần sau thời điểm ấp ủ ý nghĩ xấu xa, xin tìm một chỗ tránh đi rồi nghĩ, đừng làm cái đuôi của ngươi lộ ra dọa người khác.”
Xà yêu này chẳng lẽ có thuật đọc tâm!
Kim Trản Nhi kinh hãi, không chỉ bởi vì cái đuôi đã giấu kỹ bất giác lộ ra, còn bởi vì Trương Diệu Vi tựa hồ nghe thấy tiếng lòng của nàng. Nàng vừa giấu đuôi đi một lần nữa, vừa đánh giá xà yêu trước mắt này một lần nữa. Theo lý thuyết, yêu thuật bẩm sinh của Xà tộc không phải là thuật đọc tâm, chẳng lẽ xà yêu này có gì đó khác thường?
“Nhìn ta làm gì?” Trương Diệu Vi không thích bị người khác nhìn chăm chú như thế.
Kim Trản Nhi vội vàng thu tầm mắt lại, dời ánh mắt đến con chó mực to lớn, “Ta nhìn chó là được chứ gì!”
Trương Diệu Vi cũng không muốn đấu võ mồm với nàng ấy, cũng nhìn về phía con chó mực, mi tâm chợt lóe lên lưu quang màu bạc, giống như lúc ở khe núi nàng nhìn trộm Kim Trản Nhi. Nàng có thể lấy linh tức tụ thành linh mục, nhìn lén nguyên thân của chúng sinh, “thiên linh mục” này cũng không phải là yêu thuật bẩm sinh của nàng, mà là tiên sư cố ý truyền thụ bí thuật của Huyền Ninh Tông cho nàng.
Chó mực vẫn là chó mực, cũng không có yêu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-khuoc-tu-chuyen-nhan-gian/2936958/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.