Ra khỏi nhà, bước chân anh như nhẹ bẫng, tựa hồ mỗi cơn gió đêm đều mang theo chút ngọt ngào. Thân phận con rể nhà họ Phương – cuối cùng cũng được chính thức thừa nhận. Trong lòng anh chợt dấy lên một ý nghĩ: Liệu đây có phải là lúc thích hợp để nói với Dạng Dạng về chuyện kết hôn?
Từ ngày hai người xác định mối quan hệ, anh đã muốn rước cô về nhà ngay lập tức. Nhưng rồi anh lại tự ghìm mình xuống. Anh muốn lễ cưới của cô không chỉ là một buổi tiệc, mà phải là kỷ niệm đẹp nhất đời cô, được chuẩn bị chu toàn đến từng chi tiết.
Thế nên, anh vừa nóng lòng như lửa đốt, vừa phải kiềm chế, để chờ cho mọi thứ thật hoàn hảo mới mở lời.
Buổi tối là lúc gia đình Phương náo nhiệt nhất.
Đây là lần đầu tiên cả nhà sum họp đông đủ kể từ khi Phương Tri Thư cưới vợ, ai nấy đều vui vẻ, chuyện trò không dứt. Ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống bàn ăn, tiếng cười xen tiếng muôi đũa khẽ chạm vào nhau, tạo nên không khí ấm cúng hiếm có.
Lý Đoan Ngọc cẩn thận mở một chiếc vali, bên trong toàn là quà bà đã chuẩn bị cho từng người. Ngoài phần quà cho con trai và con dâu, phần lớn là bà dành cho con gái út. Những món đồ đều do chính tay bà làm hoặc chọn lựa kỹ càng, như gom góp cả tấm lòng của một người mẹ gửi gắm vào đó.
Bà lấy ra một chiếc gối tựa lưng, vải bông trắng in hoa nhạt, khâu tay từng đường ngay ngắn. Bà ân cần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-den-thap-nien-70-my-nhan-om-yeu-ga-cho-quan-nhan-soai-khi/2881128/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.