Nghe Lê Thanh Chấp nói vậy, Ngô Bạch Xuyên sững người. Ban đầu, hắn ta không định tiết lộ chuyện mình và Hồng Huy đã bàn bạc, nhưng không ngờ Lê Thanh Chấp lại trực tiếp vạch trần.
Hít sâu một hơi, Ngô Bạch Xuyên nhìn Lê Thanh Chấp, bỗng cảm thấy Lê Thanh Chấp có gì đó rất khó lường.
Đã bị phát hiện, giấu diếm cũng vô ích, Ngô Bạch Xuyên đành phải nói: "Lê tiên sinh, ta thật sự không có ý gì khác..."
Chuyện đã đến nước này... Ngô Bạch Xuyên cười khổ, kể lại toàn bộ chuyện Hồng Huy tìm đến hắn ta.
Hắn ta biết biện minh chỉ khiến người ta thêm chán ghét, sau khi nói xong liền cúi đầu xin lỗi: "Lê tiên sinh, thật sự xin lỗi, ta là kẻ nhát gan, sợ phiền phức, nên mới đồng ý với Hồng Huy..."
Lê Thanh Chấp biết Ngô Bạch Xuyên không nói dối. Từ đầu đến cuối, Ngô Bạch Xuyên không hề có ác ý với hắn và Kim Tiểu Diệp.
Hắn đã trải qua rất nhiều lần bị phản bội, cũng gặp qua không ít kẻ có ác ý với mình, trong đó không ít những kẻ muốn lấy mạng hắn.
So với những người đó, những gì Ngô Bạch Xuyên làm thật sự không đáng là gì.
Cũng chính vì vậy, Lê Thanh Chấp không hề tức giận, nét mặt vẫn bình tĩnh như thường.
Thấy Lê Thanh Chấp như vậy, Ngô Bạch Xuyên càng thêm bất an.
Người này không chỉ vừa gặp đã đoán ra kẻ đứng sau giật dây, mà sau khi nghe hắn ta kể hết mọi chuyện, trên mặt lại không hề lộ ra chút tức giận nào!
Một thư sinh quê mùa, không chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-khong-thanh-nam-chinh-co-dai/2119918/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.