Lê Thanh Chấp vừa mua xong, Triệu Lão Tam liền bỏ thịt vào trong sọt ông đang cõng, sau đó lại đi theo Lê Thanh Chấp mua đậu phụ.
Từ đậu phụ đến đậu phụ khô rồi đến tàu hũ ky, Lê Thanh Chấp đều mua một ít, còn cá mặn, rong biển, măng khô… những thứ có thể để được lâu, mấy hôm trước Kim Tiểu Diệp đã mua về cất trong nhà rồi.
Ngoài thịt và đậu phụ, Lê Thanh Chấp còn mua thêm một bình dầu, một vò tương.
Những thứ này, đều được Triệu Lão Tam bỏ vào trong sọt ông đang cõng, từ sau khi Lê Thanh Chấp để Triệu Tiểu Đậu giúp đỡ chăm sóc con cái, Triệu Lão Tam liền ra sức muốn giúp Lê Thanh Chấp làm việc.
Đi trên con đường không rộng rãi trong huyện thành, Lê Lão Căn và Triệu Lão Tam rất không được tự nhiên.
Ở huyện thành Sùng Thành - một huyện nhỏ ở Giang Nam này, bởi vì nhiều sông nhiều cầu, xe ngựa không tiện đi lại, cho nên người giàu có ra ngoài đều không cưỡi ngựa ngồi xe, bọn họ hoặc là ngồi thuyền, hoặc là ngồi kiệu, không thì là đi bộ.
Trên đường ở huyện thành này, có rất nhiều người giàu có qua lại.
Mỗi lần Lê Lão Căn bọn họ nhìn thấy, đều sẽ tránh đường, rụt rè cúi đầu không dám nhìn người ta.
Lê Thanh Chấp thì rất bình tĩnh, hắn vừa đi, vừa giới thiệu cho Lê Lão Căn và Triệu Lão Tam, giới thiệu các cửa hàng xung quanh.
“Lê huynh?” Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên, Lê Thanh Chấp nhìn về phía phát ra tiếng nói, liền nhìn thấy Chu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-khong-thanh-nam-chinh-co-dai/2119993/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.