Kim Tiểu Diệp vốn còn muốn xây thêm chuồng heo phía sau để nuôi heo, nhưng Lê Thanh Chấp không đồng ý.
Nhà bọn họ hiện tại đã không thiếu tiền, không cần nuôi heo.
Heo thật sự rất hôi!
Lúc bọn họ về đến thôn Miếu Tiền, bến sông vẫn tụ tập rất đông người.
Nhìn thấy Kim Tiểu Diệp từ trên thuyền khuân gạch xuống, mọi người đều hâm mộ không thôi: “Tiểu Diệp, ngươi còn mua gạch à!”
“Tiểu Diệp, ngày tháng nhà ngươi càng ngày càng tốt đẹp rồi!”
“Tiểu Diệp, ta giúp ngươi khiêng gạch!”
…
Thậm chí còn có người tìm đến Kim Tiểu Diệp, hỏi Kim Tiểu Diệp có thể mua được gạch rẻ hay không.
Kim Tiểu Diệp liền nói giá mua gạch của mình, người nọ lập tức bày tỏ hắn cũng muốn mua một ít.
Nhà cửa trong thôn bọn họ cơ bản đều là tường đất, nhưng rất nhiều người sẽ dùng gạch xây bếp lò hoặc một số thứ khác.
“Ta có thể giúp mua, chở về giúp ngươi, nhưng tiền công phải trả.” Kim Tiểu Diệp nói.
“Đó là đương nhiên!”
Kim Tiểu Diệp từ khi có thuyền, ở thôn Miếu Tiền ngày càng được hoan nghênh, Lê Thanh Chấp mỉm cười nhìn, cảm thấy tương lai tràn đầy hy vọng.
Tuy nhiên hắn nghĩ như vậy, những người khác trong thôn lại không nghĩ như vậy.
Thấy Lê Thanh Chấp mang về không ít đồ đạc, biết được sau này Lê Thanh Chấp không thể đến nhà họ Chu sao chép sách nữa, mọi người đều nhìn hắn bằng ánh mắt thương cảm.
Nhà họ Chu tốt biết bao! Không chỉ ngày nào cũng cho một đồng bạc, còn cho Lê Thanh Chấp cơm thừa.
Sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-khong-thanh-nam-chinh-co-dai/2120006/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.