"Tớ biết cậu có hiểu lầm với tớ, mới bịa đặt ra những sự tình chưa phát sinh đó.
Nhưng......!Cầu xin cậu, việc làm ở Ninh thị đối với tớ rất quan trọng, cậu có bất mãn gì cứ trực tiếp nói với tớ, nhưng xin đừng bảo Ninh tổng sai thải tớ......"Vân Nhiễm Khanh thiếu chút nữa là bật cười khi bị Phạm Như Nhi đổi trắng thay đen.Nàng rũ xuống khuôn mặt nhỏ, đem ống tay áo từ trong tay Phạm Như Nhi từ từ rút ra, ngữ khí lãnh đạm như đang đối mặt với người xa lạ: "Cô có tư cách gì khiến tôi thấy bất mãn, để cho tôi hãm hại? Phạm Như Nhi, bốn năm trước Vân Nhiễm Khanh tôi đúng là đã xem cô như bạn tốt.
Nhưng từ khi cô làm những việc kia, thì cô liền không có quyền xin tôi tha thứ nữa."Thân Phạm Như Nhi run lên, như là không chịu nổi đả kích mà thất tha thất thểu*, cuối cùng suy sụp mà ngã ngồi trên mặt đất.*thất tha thất thểu: vẻ tiều tụy của người ốm yếu hay chán chường.Gương mặt kiều mĩ của Vân Nhiễm Khanh vẫn một mảnh bình tĩnh, đạm bạc đến mức làm người khác cảm thấy lạnh lẽo: "Từ sau cô không cần xuất hiện trước mặt tôi nữa, vừa nhìn thấy mặt cô, tôi liền không thể khắc chế được mà nghĩ tới cô có bao nhiêu ghê tởm!"Phạm Như Nhi nghẹn ngào một tiếng, che lại gương mặt gào khóc, dường như đã bị ủy khuất rất lớn: "Khanh Khanh, không phải như thế! Cậu là người thừa kế duy nhất của tập đoàn tài chính Vân thị, cho dù chẳng làm việc gì, cả đời cũng không lo ăn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-nhanh-minh-hoang-o-tren-ta-o-duoi/2588414/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.