Ninh Dịch Thần nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu cô, đôi mắt đã khóa chặt hình dáng của cô, như thể cô chính là toàn bộ thế giới của anh ta."Khanh Khanh, cầu xin em hãy cho anh một cơ hội."【 Độ hảo cảm tăng mười, khoảng cách hoàn thành nhiệm vụ còn 80%.
】"Tôi......" Vân Nhiễm Khanh mới muốn mở miệng, Nghiêm Thanh Kỳ liền hoảng sợ mà cao giọng, lấn át tiếng nói của cô: "Khanh Khanh, để anh đưa em về nhà đi!"Đối mặt với ánh mắt mang theo sự đau khổ của Ninh Dịch Thần, ánh mắt Vân Nhiễm Khanh tối lại.Âm thầm suy nghĩ một lát, cô nghiêm túc mở miệng: "Dịch Thần, có cái gì muốn nói thì đợi tôi trở về đi."Cô nghĩ đầu tiên là giải quyết Nghiêm Thanh Kỳ, sau đó lại cùng Ninh Dịch Thần bình tĩnh nói chuyện.Tất nhiên Ninh Dịch Thần hiểu được hàm ý trong câu nói của cô, huyết sắc trên mặt biến mất sạch sẽ, con ngươi mang theo sự bất lực, nơi nào còn có phong phạm lãnh khốc của tổng tài ở thương trường chém giết ?Nhìn Ninh Dịch Thần trở nên như vậy, Vân Nhiễm Khanh nhịn không được mà hạ thấp giọng nhanh chóng nói: "Tôi chắc anh đối với sự tình bốn năm trước cũng rất hiếu kì? Có lẽ tôi sẽ chờ anh điều tra rõ ràng liền sau đó tìm cách để có thể bắt tôi tới tay!"Thanh âm mang theo ý cười, giống như bình minh vì Ninh Dịch Thần mà mang đến ánh sáng, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn lãng không che giấu được sự mừng rỡ."Em......"Vân Nhiễm Khanh vươn tay ra và đặt tay lên bờ môi của hắn, ngăn lại những
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-nhanh-minh-hoang-o-tren-ta-o-duoi/2588416/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.