Ta không cam lòng, dựa vào cái gì mà nữ nhi của ta lại bị hành hạ người không ra người quỷ không ra quỷ, nhưng ta vẫn phải tiếp tục nuôi nấng nữ nhi của kẻ thù, vẫn phải mở mắt nhìn nó nở mày nở mặt.”
Tiêu Nhã Quân lần đầu tiên nhìn thấy Du thị bất lực và oán hận như vậy, lửa giận trong mắt gần như biến thành thực chất.
Tiêu lão phu nhân không vui: “Quân Nhi là Quân Nhi, phu thê nhà đó là phu thê nhà đó.”
“Chảy trong người Tiểu Nhã là dòng máu của bọn họ!” Du thị nghiến răng.
Tiêu lão phu nhân lạnh lùng nói: “Du thị, ngươi có phải muốn huỷ hoại Quân Nhi mới cam lòng phải không. Việc đã như thế này, cứ coi như Quân Nhi thân bại danh liệt cũng không giúp được gì. Ngươi đừng quên, Quân Nhi là Vương Phi chưa chính thức của Cung Vương, Quân Nhi bị mất thể diện cũng chính là Cung Vương bị mất thể diện, ngươi muốn đắc tội với Cung Vương sao? Ngươi phải biết, đây cũng là ý của Cung Vương.”
Tiêu lão phu nhân sắc mặt bình tĩnh lại, thành khẩn nói: “Ta biết ngươi trong lòng khó chịu, nhưng ngoài nữ nhi của ngươi ra, ngươi còn có ba con trai, ngươi còn là chúa mẫu của Tĩnh Hải hầu phủ chúng ta, nhất cử nhất động của ngươi đều liên quan đến tương lai của Tĩnh Hải Hầu phủ, đừng hành động theo cảm tính.”
Du thị suy sụp, tuyệt vọng bao phủ trên khuôn mặt tái nhợt, một lúc sau, Du thị nhướng mắt nhìn chằm chằm Tiêu lão phu nhân: “Các ngươi hiếp người quá đáng!”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-nhanh-nu-phu-khong-muon-chet/1765689/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.