Edit: icedcoffee0011
Minh Tiêu thấy mấy người này tất tất lại lại nói nửa ngày còn không dừng, trong lòng bắt đầu không kiên nhẫn, cô nắm cái ly còn dư lại một nửa nước, ngón tay mảnh dài trắng nõn gập lên, nhẹ nhàng cọ cọ vào thành cốc.
Giây tiếp theo, chiếc cốc thủy tinh nghênh diện Phương Cảnh Phong mà phi tới.
"Lý Mính Tiêu!" Mẹ Phương tức giận ra tiếng, Minh Tiêu không có cũng mặc kệ bà ta, ngay sau đó là tiếng cốc thủy tinh nện trên mặt tường mà vỡ ra thành từng mảnh vụn.
Trong phòng lúc này an tĩnh, kinh giận, nghi hoặc, kinh ngạc, các loại cảm xúc quanh quẩn trong đầu mọi người, nhất thời không có ai lên tiếng.
Minh Tiêu thần sắc bình tĩnh phất phất góc váy bị nước bắn đến, đứng lên đi lên trên lầu.
"Đứng lại!" Vừa mới đi đến cầu thang, giọng nói trầm thấp mang theo tức giận của cha Phương vang lên sau lưng, Minh Tiêu nhíu mày xoay người, dựa nghiêng vào tay vịn cầu thang, không kiên nhẫn mà nói: "Ông già, ông có một phút thời gian."
Vốn dĩ muốn quở trách, ông bị lời kịch tô sảng bá tổng đè người này làm cho nghẹn, cảm xúc cha Phương ấp ủ thiếu chút nữa tan mất, ông nghiêm mặt, khụ một tiếng nói: "Hôm nay niệm tình là lần đầu tiên, ta không truy cứu nữa." Tiếp theo ông ta lại biến sắc như đang hòa hoãn nhẫn nhịn, "Mính Tiêu ta biết con là đứa trẻ ngoan, lúc trước ta cũng là coi trọng điểm này, mới cùng ba mẹ con tác hợp còn và Tiểu Phong."
"Tiểu Phong từ nhỏ bị chúng ta chiều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-nhanh-ta-trich-loi-tra-nam-ma-van-dinh-dai-dao/1753666/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.