Tục ngữ nói rất đúng, cực phẩm tựa như con gián, chỉ cần phát hiện một con, chứng minh nhà ngươi còn có một tổ.
Ông nội Phương gia năm đó xuất ngũ được phân công đến nơi khác làm việc, cũng coi trọng người khác, bởi vì năm đó cưới hỏi không có giấy hôn thú, lão cũng chỉ gửi về một phong thư, nói muốn ly hôn với bà nội Phương.
Lúc ấy hai người đã có một đứa con gái, bà nội Phương cũng không phải dạng vừa, mang theo con cái trực tiếp ngồi xe lửa đến đơn vị của ông nội Phương nháo cho bằng được, cuối cùng hôn đương nhiên không ly.
Mà bà nội Phương vì quản cho chặt nam nhân nhà mình, nghẹn khẩu khí sinh thêm một đứa con trai, lại không nghĩ cái thai lần hai vẫn là một cô con gái.
Chồng không thèm nhìn mặt, mẹ chồng thì lời trong lời ngoài âm dương quái khí, hơn nữa trầm cảm sau sinh khiến cảm xúc dao động quá lớn, bà nội Phương trực tiếp dìm chết đuối đứa con gái thứ hai vừa chào đời chưa được bao lâu.
Chuyện xưa này người trong nhà cũng chỉ biết một ít, nhưng không bao gồm Lý Mính Tiêu vừa kết hôn không được bao lâu với Phương Cảnh Phong.
Minh Tiêu vừa rồi đơn thuần là tranh cãi, không có ý nghĩa thực tế, nhưng cô không lường được, câu chuyện bản thân thuận miệng bịa ra trùng hợp chọc trúng ống phổi của bà nội bên chồng.
Mặt già của bà nội Phương tức khắc banh ra, tức giận vươn một ngón tay chỉ vào mặt Minh Tiêu, vốn là mặt mũi chua ngoa, lúc này càng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-nhanh-ta-trich-loi-tra-nam-ma-van-dinh-dai-dao/1753673/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.