Chương 11:
'Khách quý' đến tìm.
Đám sương lượn lờ nhanh chóng tản đi, bao phủ những ngôi nhà cổ xưa, từng bông tuyết lơ lững chậm rãi rơi xuống mặt đất, chúng bay lả tả dày đặt nhẹ nhàng như mưa phùn.
Những giọt sương trong suốt như trân châu, đọng lại trên những đóa hồng mai kiều diễm hòa cùng với sự thanh khiết của sương mai làm cho người ta càng thêm sảng khoái.
Ánh sáng đầu tiên của bình minh chiếu vào trong tiểu viện, làm cho đám sương nhẹ nhàng tan ra, khắp nơi trở nên sáng loáng, đặc biệt chói mắt.
Trên chiếc giường khắc hoa mơ hồ có hai thân ảnh. Nam tử yêu nghiệt ma mị đến cực điểm, mày ngài mắt phượng, con ngươi đen như mực sau thẩm như một cái hồ trong veo không thấy đáy. Cánh mũi cao thẳng anh tuấn, phiếm môi đỏ tươi ướt át mê người, tóc đen đài tùy ý xỏa tung trên chăn đệm. Hắn nằm nghiên người, tay nâng đầu đầy lười biếng, bàn tay thon dài trắng nõn còn lại nhẹ nhàng mơn trớn vành tai như bạch ngọc của nữ tử nằm bên cạnh. Nàng vẫn còn đang ngũ rất say, mày liễu cong cong ẩn chứa phong tình, đôi mắt hoa đào xinh đẹp bị che khuất bởi hàng mi dài cong cong như con bướm nhỏ, cái mũi cao xinh xắn, cánh môi đỏ mọng kiều diễm khẻ mở càng thêm mê người, làn da trắng mịn mềm mại như đậu hũ. Dung mạo như như thiên tiên giáng trần mang theo chút mị hoặc.
Lam Tuyết thấy tai có chút ngứa thì nhíu mày bất mãn, lắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-qua-thanh-my-xa/2582384/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.