Cô của Tưởng Triệt là một người rất biết cách đối nhân xử thế, biết chị dâu của mình không vừa ý cuộc hôn nhân này, vì muốn làm dịu bầu không khí, bà ấy nếm thử thức ăn do Ngụy Huyên làm, không hề keo kiệt mà khen ngợi: “Chị Ngụy, con gái chị có tay nghề giỏi thật đó, theo tôi thấy cũng chẳng thua kém gì đầu bếp trong tiệm cơm quốc doanh đâu, sau này Tiểu Triệt nhà tôi có lộc ăn rồi.
”“Làm gì có, cô Tưởng đừng khen nó như thế, nếu thích thì ăn nhiều chút.
”Mẹ Ngụy vui vẻ cười híp mắt, ngoài miệng vẫn cứ khiêm tốn trả lời.
Bởi vì bàn thức ăn ngon này, cả khách và chủ đều ăn uống khá vui vẻ.
Hai bên đã thương lượng xong, chờ vụ mùa hè này qua đi, đến tháng tám thời tiết mát mẻ một chút lại làm hôn lễ, tính ra thì từ bây giờ đến lúc đó cũng chỉ còn khoảng nửa tháng.
Còn lễ hỏi thì đúng con số may mắn sáu trăm, cộng thêm một cái đồng hồ và hai bộ quần áo.
Ở vùng quê cũng coi như là nhiều nhất rồi.
Người nhà họ Ngụy nói nói cười cười tiễn người nhà họ Tưởng đi, vừa vào trong nhà, chị dâu ba Ngụy đã nhìn chằm chằm vào mấy món quà mà người nhà họ Tưởng mang đến, ước gì bản thân có được một đôi mắt có thể nhìn xuyên vạn vật.
Mẹ Ngụy bước lên đánh bay bàn tay sốt ruột định mở quà kia ra, lấy ra một hộp bánh Đạo Hương Thôn chia cho mọi người nếm thử, mấy thứ còn lại đều bị bà cất vào trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-qua-thap-nien-70-ga-cho-con-trai-cua-xuong-truong/432620/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.