Bà phải nói cho Diệp Vi Vi trước, tránh cho trong thôn có mấy kẻ ghen ăn tức ở, thấy Hoắc Kiêu nhà bà cưới được người vợ tốt như Diệp Vi Vi lại nói lung tung khiến Diệp Vi Vi hiểu lầm, làm hỏng chuyện trăm năm của Hoắc Kiêu.
Diệp Vi Vi bật cười: "Thím, thím nói gì vậy, cháu có hiểu lầm ai cũng không hiểu lầm thím! Tuy thời gian ở chung với thím không nhiều, nhưng cháu biết rõ thím là người rất biết điều.
"
"Thím nào tốt như cháu nói, nhưng thím tuy không biết chữ, nhưng cũng biết làm người phải có lương tâm.
Thôi không nói nữa, muộn rồi, thím đi làm việc đây.
"
"Tiểu Sơn, Tiểu Xuyên ở lại đây với cháu, đừng thấy Tiểu Sơn còn nhỏ, nó cắt cỏ heo không chậm hơn đám trẻ tám chín tuổi đâu.
Cháu bảo nó cắt cùng, làm xong sớm thì về nghỉ ngơi sớm, đừng để mệt.
"
Diệp Vi Vi dở khóc dở cười, mẹ chồng tương lai xem cô như trẻ con vậy.
Cho dù cô có bất tài đến đâu, cũng không thể sai khiến một đứa trẻ con nít làm việc cho mình được, như vậy cô còn ra thể thống gì nữa?
=== ===
Lưu Quế Lan vừa đi, Tiểu Sơn liền chạy đi lấy liềm: "Tiểu thẩm thẩm, để cháu giúp thẩm cắt cỏ heo!"
Tiểu Xuyên ưỡn bụng nhỏ, "Em cũng giúp!"
Diệp Vi Vi bật cười, giả vờ lấy từ trong túi ra một nắm lớn kẹo cứng hoa quả bọc trong giấy màu đưa cho hai đứa nhỏ.
Số kẹo trái cây này là cô tìm được trong kho hàng của một nhà hàng khi thu thập nhu yếu phẩm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-sach-thap-nien-70-mo-khoa-bi-kip-tan-tinh-anh-linh-xue-xoa/2135847/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.