Tạ Tư Tề dù là còn trẻ, nhưng thân là nam chính, tất nhiên cũng có vài phần đặc biệt hơn người, tỷ như sự cảnh giác nhạy bén. Chỉ cần phát hiện có gì không ổn, phản ứng đầu tiên của anh ta luôn là muốn bỏ chạy. Đáng tiếc lần này, Cao trợ lý mang theo không ít người, vòng vây dày đặc, nên anh ta rốt cuộc vẫn bị chặn lại.
Cuối cùng, trong cơn mưa xối xả, Tạ Tư Tề bị ép đến góc công viên nhỏ trong khu dân cư.
Khi xe của Tạ Lợi chạy đến, Tạ Tư Tề đã ướt như chuột lột. Công viên này nói là công viên, thực chất giống hơn với nơi tập thể dục cho người già diện tích chỉ sáu bảy chục mét vuông, có một cái đình hóng gió, vài thiết bị tập luyện rải rác, trống trải đến thê lương.
Một bảo an giữ chặt vai Tạ Tư Tề, nhìn qua có vẻ áp bức mà lạnh lùng.
Xe vừa dừng trước cổng, Cao trợ lý lập tức xuống trước, mở dù, vòng qua bên kia đỡ cửa cho Tạ Lợi. Lúc Tạ Lợi bước ra, chiếc ô nghiêng vừa vặn che kín, không để giọt mưa nào rơi xuống vai anh.
Một bên là Tạ Lợi áo quần chỉnh tề, từng bước an nhàn, một bên là Tạ Tư Tề ướt nhẹp toàn thân sự đối lập quá mức rõ ràng.
Mưa gõ lộp bộp lên mặt ô, chảy xuống đất thành từng dòng nhỏ, bắn tung tóe khi chạm mặt đường. Dẫu vậy, vẫn có vài giọt văng lên đôi giày da của Tạ Lợi, để lại những vệt nước nhạt nhòa. Anh giẫm lên mặt đất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-ba-nam-chinh-trong-van-cau-thuyet/2949099/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.