Lúc xe ngựa di chuyển trên con đường đầy ổ gà, nó xóc nảy kinh khủng.
Sau khi ngồi xe hơn mười phút, sáu nhà mạo hiểm trẻ tuổi đồng loạt lộ ra vẻ mặt khổ sở.
Ôi chao, mông bị xóc đau quá. Ôi chao, lắc lư đến mức muốn rớt cả đồ trong bụng ra ngoài.
Tuy nhiên, cách là do họ tự mình chọn, dù khó khăn cũng phải cố gắng vượt qua.
Họ không dùng tới ma pháp, chỉ dựa vào trí tuệ và đôi tay để sửa chữa bánh xe, chỉ vì muốn dùng sự chân thành của mình để cảm động con người, thành công xin đi nhờ xe ngựa.
Sự thật chứng minh, ngồi xe ngựa không hề tốt đẹp như họ tưởng tượng.
Những thiếu niên của tiểu đội Ánh Sáng, cậu nhìn tớ, tớ nhìn cậu, đềi nhìn thấy sự "hối hận" trên khuôn mặt nhau.
Xuống xe giữa đường hình như không ổn lắm, vì phu xe quá nhiệt tình, không ngừng trò chuyện với họ.
Các thiếu niên nói chuyện cẩn thận, lập lờ nước đôi, chỉ nói rằng bọn họ đến khu trung tâm để tìm người thân.
Phu xe vừa nghe đến khu trung tâm liền phấn khởi hẳn lên, thao thao bất tuyệt bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với khu trung tâm. Ông ấy tiếc rằng con mình không có thiên phú ma pháp, nếu không đã gửi con đến học viện ma pháp ở khu trung tâm học tập, cải thiện điều kiện sống.
Sau khi nghe phu xe nói xong, Thư Lê mới biết thì ra học sinh được học viện ma pháp Saint Velia nhận vào không chỉ không phải đóng học
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-be-con-o-vuong-quoc-tinh-linh/2795036/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.