Chương 76 miêu tả sinh động
"Cẩn Ngôn, không bôi tới sao?" Tôn Tử Bách thấy Tô Cẩn Ngôn vẫn không động đậy, liền giả vờ muốn ngồi dậy, "Vậy ta đứng lên đây."
"Đừng," Tô Cẩn Ngôn vội vàng ngăn lại, "Ngươi cứ nằm yên đi."
Cuối cùng, Tô Cẩn Ngôn coi như không thấy ánh nhìn từ hắn, chỉ thản nhiên bôi thuốc cho hắn.
Khi lòng bàn tay chạm vào vành tai mềm mại, ấm áp của Tôn Tử Bách, cả hai không hẹn mà đều run lên nhẹ một chút, như thể có một cảm giác tê tái nào đó chợt lóe rồi biến mất trong cơ thể.
Cái lạnh bất ngờ làm Tôn Tử Bách theo bản năng run lên, nhưng rất nhanh vành tai đã bị bao bọc bởi lòng bàn tay mềm mại. Ngón tay Tô Cẩn Ngôn nhẹ nhàng xoa xoa phần vành tai hơi đỏ, từ từ bôi đều thuốc mỡ, từng chút một cho đến khi thuốc đã thấm hết.
Ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào vành tai trong tay, Tôn Tử Bách quay đầu lên nhìn hắn. Ánh mắt dõi lên từ đường viền cằm hoàn mỹ của Tô Cẩn Ngôn, đến hàng mi dài rũ xuống như chiếc quạt nhỏ. Dù ở góc độ này, nét mặt tinh tế của hắn vẫn khiến người ta không kiềm được mà thốt lên kinh ngạc.
Tôn Tử Bách thoải mái nheo mắt, "Quả nhiên vẫn là Cẩn Ngôn, không giống ai kia tay chân lóng ngóng."
Tô Cẩn Ngôn liếc sang thấy bộ dáng hưởng thụ của hắn, không khỏi khẽ cong khóe miệng.
Tôn Hoành: "......" Ta nên đi?
Tôn Hoành ấm ức bĩu môi, "Không phải sao, ta cũng chỉ hầu hạ Thế tử mười lăm năm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nam-phu-trong-truyen-nguoc-luyen-co-dai/3004315/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.