Chuyện xảy ra không hề nằm trong dự kiến.
Ta nghe thấy tiếng y phục bị xé rách, toạc một tiếng, sắc như móng tay sượt qua kim loại.
Ta choáng váng tới mức ngã ngồi giữa không trung.
Cơn phẫn nộ của Phong Tuyên Nhược đã đạt tới cực điểm, cơ thể bà ta cứng đờ, toàn thân vặn vẹo tới nỗi biến dạng, bà ta đưa tay ra sức cấu véo bàn tay đang bịt trên miệng mình, chỉ hận không thể hất ngay xuống.
Nhưng đúng lúc này, Lăng Thanh Vân bỗng nới lỏng tay, hắn lạnh nhạt nói: "Hét đi, cả hai ta cùng chết."
Giọng điệu này của hắn vậy mà rất bình tĩnh, thậm chí còn mang theo một chút xa cách.
Đứa trẻ vừa nãy còn lúng túng không thôi, hình như đã trưởng thành trong nháy mắt, từ con người còn một chút trẻ con đã trở nên âm độc.
Hắn tức điên rồi, cũng hận tới cùng cực, hắn không muốn chết, vậy nên chỉ có thể đưa ra lựa chọn này.
Phong Tuyên Nhược há miệng thở d.ốc, đôi mắt mở trừng trừng nhìn Lăng Thanh Vân, nếu ánh mắt mà có thể giết người, thì tên khốn nạn này đã chết ngàn vạn lần.
Bây giờ, bà ta cuối cùng cũng có cơ hội hét lên cầu cứu, nhưng bà ta không làm, ngược lại còn cố gắng nén tiếng thét chói tai xuống cổ họng.
Xã hội này chính là như vậy, nam tử luôn có một ưu thế đê hèn nhất.
Ta biết chuyện này vô cùng ghê tởm, nhìn biểu hiện sau đó của Lăng Thanh Vân, chính hắn cũng cảm thấy cực kỳ khinh thường, nhưng nếu hắn không làm vậy, ta căn bản không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/2708203/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.