Chờ anh đi rồi, cô có thể làm mấy món đơn giản để dành ăn sáng.
Dù sao người thông minh nhất trong nhà cũng đi, hai đứa bé chỉ cần có đồ ngon ăn là được, không phát hiện trong nhà có thêm đồ lạ.
Ăn cơm xong, hai đứa bé mới biết chuyện ba phải đi công tác, lập tức ỉu xìu.
Quý Duy Thanh xoa đầu hai đứa:
“Ở nhà phải nghe lời, không được nghịch ngợm phá phách đâu đấy, biết chưa nào?”
Tống Thời Hạ đứng bên cạnh nhìn ba cha con tương thân tương ái như thế, mặc dù là con của anh trai anh, nhưng những gì bản thân anh làm cũng không thua gì cha ruột của bọn trẻ.
Trước khi đi, Quý Duy Thanh còn dặn dò cô:
“Làm phiền em chăm sóc hai đứa nhỏ, em muốn cái gì không, khi về anh sẽ mua cho.”
“Ở nhà có em trông chừng, anh cứ yên tâm đi đi.”
Sao cô cứ có cảm giác những lời này có gì là lạ thế nhỉ?
Quý Duy Thanh lại dặn dò hai đứa nhỏ: “Hai đứa không được gây rắc rối cho mẹ đâu đấy, đã biết chưa?”
Quý Nguyên cực kỳ phối hợp mà gật đầu đồng ý.
Ba nói dì là mẹ, nghĩa là cậu bé không cần phải gọi dì theo lời anh trai dặn dò rồi.
Quý Dương thì ậm ừ gật đầu: “Ba yên tâm, con sẽ chăm sóc em trai và mẹ thật tốt ạ.”
Tống Thời Hạ nhìn Quý Dương, cô kinh ngạc chỉ vào mũi mình với vẻ không dám tin, cậu bé nói là sẽ chăm sóc cô á?
Cậu nhóc 3 tuổi này đang nói cái gì kia?
Còn nhỏ mà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-chinh-trung-sinh-cuc-pham/2410947/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.