La Đào Hoa nhất thời thu hồi tiếng gào khan, có chút phẫn hận nhìn Giang Đường Đường, "Đi khám đại phu? Tiền ở đâu ra?”
Tô thị giơ tay lên cào vào người La Đào Hoa, bắt đầu điên cuồng tấn công, "Chỉ biết tiền tiền tiền, tam đệ ngươi sắp mất mạng mà ngươi còn nghĩ đến tiền, ngươi còn là người không? Ngươi cũng không nhìn xem tam đệ ngươi biến thành như thế này là vì ai, lão đại, con còn không quản thê tử mình!”
Lục Thời Vượng căm tức trừng mắt nhìn La Đào Hoa, "Lúc này tiền quan trọng hay là mạng của tam đệ quan trọng? Nàng nói ít vài câu không được sao?”
La Đào Hoa ôm đầu, không dám nói nữa, chỉ là ánh mắt nhìn Giang Đường Đường càng ngày càng oán độc.
Tô thị lúc này mới nói với Giang Đường Đường: "Nương của Thần Ngôn, không thì chúng ta bán con bò này xem bệnh cho nam nhân của ngươi?”
Giang Đường Đường ở trong lòng trợn trắng mắt, bà ta dám đánh chủ ý lên của hồi môn của nàng, không biết xấu hổ!
Nàng không chút khách khí cự tuyệt: "Không được, bán xe bò ta ngồi cái gì? Nương không phải còn một cây trâm bạc sao? Ta thấy lấy ra cứu phu quân rất thích hợp.”
Tô thị không nghĩ tới nàng sẽ cự tuyệt, bị tức giận đến tâm can đều đau, "Đó là nam nhân của ngươi, ngươi nữ nhân này, ngươi tại sao lại nhẫn tâm như vậy chứ?"
“Đó cũng là nhi tử của người mà!" Giang Đường Đường không nhường một bước, “Hơn nữa còn chưa tới lúc sơn cùng thủy tận, dựa vào cái gì phải
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-phu-lam-tinh-mang-theo-nhai-con-chay-nan/275265/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.