Đoạn Linh lại nhìn tay mình, thất thần.
Lâm Thính gõ gõ mặt bàn, đẩy chén đũa cho hắn: “Mau ăn đi, không đồ ăn sẽ nguội mất.”
Đến giờ Mùi, họ đã dùng xong bữa trưa. Mục đích ra ngoài mua Hợp Hoan dược của Lâm Thính đã hoàn thành, việc có dạo phố thêm hay không không còn quá quan trọng.
Nhưng cho dù vừa đi hiệu thuốc mua thuốc bôi vết thương cho Đoạn Linh, việc trở về ngay lập tức vẫn có chút đáng ngờ.
Thế nên Lâm Thính tiếp tục đi dạo nửa ngày, chơi chán chê rồi mới từ từ lên xe ngựa trở về.
Về đến phủ, Lâm Thính muốn đi thăm Đoạn Hinh Ninh. Hôm qua nàng không đồng ý cho Đoạn Hinh Ninh vào sân là vì không muốn nàng ấy nhìn thấy những chiếc khóa dùng để khóa cửa.
Đoạn Hinh Ninh còn đang mang thai, nếu có chuyện gì giật mình, hoảng sợ sẽ không tốt cho cả nàng ấy và đứa bé.
Lúc này, Lâm Thính vừa vào cổng đã kéo Đoạn Linh đi thẳng về sân Đoạn Hinh Ninh: “Ta mua chút điểm tâm cho Lệnh Uẩn.” Nàng muốn đi thăm Đoạn Hinh Ninh hôm nay, nên phải kéo hắn đi cùng, vì sân của họ cách sân nàng ấy hơi xa, vượt quá trăm bước.
Đoạn Linh sai người hầu đem xiêm y và các món điểm tâm khác về sân của họ, rồi nói: “Nàng có thể sai hạ nhân mang qua mà.”
Lâm Thính vẫn không ngừng bước, bước lên thềm đá, đi vòng qua hành lang dài: “Ta muốn tự tay mang qua.”
Hắn im lặng một lát: “Được.”
Lâm Thính mượn cơ hội trò chuyện với Đoạn Hinh Ninh, lén giấu Hợp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-phu-truyen-cao-h/2863553/chuong-388.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.