----
Anh muốn trở về thông báo cho Khương Bảo, không ngờ vừa mở cửa đã nhìn thấy Khương Bảo đang dựa vào mép giường mặc quần.
Thấy anh đột nhiên trở lại, cô nhanh chóng kéo quần lên trên lưng, kinh ngạc và nghi ngờ nói: "Sao anh lại quay lại rồi?"
“Người cô nói đã đến rồi, vừa đến cầu thang rồi." Giang Thành Cường trấn định nói.
"Vậy anh...!anh đã nhìn thấy người ta rồi, sao còn chạy vào phòng này? Không phải đúng lúc bị người ta bắt được sao?”
Giang Thành chợt nhận ra, nói: "Tôi quên mất, vậy bây giờ phải làm sao?”
“Anh đừng hoảng hốt! Tôi nghĩ cách xem.”
Khương Bảo xách theo cái quần jean to hơn cô rất nhiều lần đi tới trong phòng.
Nhiều lần chân bị ống quần quá dài ngáng chân, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.
Giang Thành thầm nghĩ cô còn bảo tôi đừng hoảng, hiện tại rốt cuộc ai mới hoảng?
Khương Bảo đi tới đi lui vài lần, phát hiện cửa sổ trong phòng.
Cô chỉ huy Giang Thành: "Anh ra khỏi đây đi.”
“Trèo ra ngoài sao? " Giang Thành nhìn cửa sổ, có chút khiếp sợ: “Đây là lầu hai đấy.”
Khương Bảo dừng một chút, nói: "Vậy anh nhảy xuống đi.”
"Nhảy từ tầng hai xuống sao?"
“Không thể sao?”
Giang Thành nghiêm túc nhìn chằm chằm Khương Bảo một lúc, phát hiện cô không nói đùa.
Từ ánh mắt cho đến toàn bộ biểu cảm đều vô cùng chân thành, dường như việc anh có thể từ lầu hai nhảy xuống giống việc có thể ăn cơm cùng người khác, là chuyện cực kỳ bình thường.
“Nhảy xuống sẽ bị thương!"
"Nhưng tôi xem phim..."
“Phim?" Giang Thành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-phu-xinh-dep-bi-khinh-thuong-trong-nien-dai-van/583000/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.