Âm thanh mềm mại ấm ức vang lên, vẫn lẫn một chút tức giận.
Hừ, cô chỉ làm vì nể mặt cô Trịnh thôi. Tô Ý quay đầu liếc Lôi Du một cái đầy hờn dỗi, rồi quay phắt đi.
Lôi Du bật cười, chợt hiểu vì sao Giáo sư Trịnh luôn bênh cô bé này rồi.
Chỉ là việc dẫn tới cô có thái độ ghét bỏ rõ ràng này đúng là do lỗi của bọn họ.
“Cảm ơn.”
Như thế này, bọn họ đỡ tốn công hơn rất nhiều.
“Ê, tiểu gia thấy mấy người này giống đội đặc chủng quá.”
Lâu Thượng cắn miếng táo, thì thầm phỏng đoán.
Thẩm Tinh Ngộ nheo mắt nhìn nhóm người ngoài cửa - không phải giống, mà chính xác là vậy.
Thấy Tô Ý tỏ ra khó chịu rõ rệt, Vân Yến thật sự không ngờ cô lại phản ứng gay gắt với Lôi Du đến thế.
Cúi mắt suy nghĩ giây lát, giọng nam lạnh lùng vang lên:
“Đi đường quốc lộ mới, hướng đông ra khỏi thành phố.”
Quốc lộ mới mở lượng xe không nhiều, hiện tại đây là con đường tốt nhất để rời khỏi thành phố.
“Không vấn đề, anh Yến nói đi đâu thì đi đó.”
Lâu Thượng đầy tự tin, theo đại lão đương nhiên không sai.
Nhưng ngay lúc này, Tô Ý - còn đang bị ảnh hưởng bởi Lôi Du - bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Cô lục lọi trong túi xách nhỏ một lát rồi rút ra một chùm chìa khóa dài lòng thòng, móc khóa hình thỏ dễ thương đung đưa.
"A Yến không cần ra tiệm xe đâu, em có xe nè! Anh muốn loại nào?"
Tô Ý lắc lắc chùm chìa khóa trên tay, cô nhớ riêng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-phu-xinh-dep-trong-truyen-mat-the-duoc-nam-chinh-cung-chieu-den-nghien/2773900/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.