“Anh ơi, chị ơi, anh chị có thấy chú Tiêu và cô Thất Thất đâu không?”
Cố Tử Diệu lại thò đầu ra khỏi quầy, đôi mắt đen tròn xoe tò mò nhìn hai người đang ôm nhau.
Anh trai tuy trông có vẻ hơi hung dữ, nhưng đối xử với chị gái thì chẳng hung dữ chút nào.
Chú Tiêu? Dì Thất Thất?
Tô Ý quay đầu, nhìn xuống cậu bé vẫn còn ngây thơ, nghiêng đầu nghĩ ngợi.
Chú Tiêu gì đó, chẳng lẽ là gã đàn ông nửa sống nửa chết ngoài hành lang?
“Cố… Tử Diệu, nhóc con, em ra ngoài trước đi.”
Đừng nói là hai đứa nhóc chen chúc trong cái quầy bé tí thế này, chỉ nhìn thôi cô cũng thấy mệt.
Dù con đứa bé xíu xiu kia xấu xấu, nhưng nhóc Cố thì trông lại là một cục bánh bao mềm mại đáng yêu.
Cô chẳng ngại kiên nhẫn hơn một chút với đứa bé xinh xắn.
Rồi sau đó, lấy phần thưởng rút dị năng!
Cố Tử Diệu loạng choạng bò ra khỏi quầy, bọc tã trong tay với cậu bé mà nói vẫn hơi nặng.
Ngồi trong quầy thì không sao, có thể đặt em gái lên đùi.
Nhưng đứng lên thì cậu chẳng biết ôm em thế nào, chỉ có thể ôm như ôm đồ chơi trước đây, mà như vậy thì chẳng thấy đường đâu cả.
Cố Tử Diệu có chút đau đầu.
Nhưng chưa kịp đứng vững, sức nặng trên tay cậu bé bỗng biến mất.
Tô Ý ghét bỏ nhìn đứa bé bé tí trong tay, đôi mày thanh tú nhíu chặt.
Điểm an ủi duy nhất là con nhóc này không khóc không quậy, ngủ yên tĩnh.
[Không được, càng nhìn càng thấy xấu.]
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-phu-xinh-dep-trong-truyen-mat-the-duoc-nam-chinh-cung-chieu-den-nghien/2773907/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.