Ôn Duyệt nhìn một lúc, cuối cùng cô mới phản ứng: “…… Cho tôi sao?”
“Cha tôi chuẩn bị cho con dâu của mình, cô là vợ tôi, đương nhiên là cho cô rồi.” Chu Diệu nói những lời này, vẻ mặt rất bình tĩnh, như đang nói về một việc nhỏ không đáng kể, nhưng Ôn Duyệt mơ hồ cảm thấy tâm tình của anh có vẻ không tốt lắm.
Cô chần chờ nói: “Không được, quá nhiều.”
Một ngàn đồng ở niên đại này được coi là một số tiền lớn.
Lúc trước Ôn Duyệt từng xem qua trên mạng, thời điểm này một trăm đồng có thể dùng được trong hai, ba tháng nếu tiết kiệm, lương của công nhân trong nhà máy một tháng cũng chỉ mấy chục đồng mà thôi.
Số tiền lớn như thế này, làm sao cô dám nhận.
Chu Diệu mặt không biểu tình: “Không cần? Vậy tôi ném đi.”
Anh giơ tay làm bộ muốn đem tiền ném vào con mương bên cạnh.
“Ê?!” Ôn Duyệt mở to đôi mắt, đầu óc còn chưa kịp phản ứng, bàn tay đã nắm chặt cổ tay Chu Diệu.
Cổ tay của anh tương đối lớn, nhiệt độ làn da ấm, đầu ngón tay cô ấn vào gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh, cảm xúc mềm mại ngoài dự đoán.
Ôn Duyệt cảm thấy người đàn ông này nên là đầy gân cứng mới đúng.
Cô ở trong lòng phàn nàn một câu, cắn răng nói: “Tôi lấy còn không được sao!”
Chuyện gì đây a, có ai lại làm như vậy chứ?
Tiền không cần liền ném, kẻ có tiền đều không làm ra loại hành vi này, người đàn ông này quả nhiên mạch não không giống người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732945/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.