Nhưng ông ta lại ngập ngừng một chút, do dự nói tiếp:
'Tôi chỉ có một thỉnh cầu… Cô có thể không đăng video chuyện này lên không? Tôi chỉ là một người bình thường, nếu để người ta biết… tôi… tôi thật sự không muốn gặp rắc rối…'
Lã Chí Cương tự biết bản thân mình quá hèn.
Nhưng không còn cách nào khác.
Ông ta sợ lắm.
Kỷ Hòa nhìn ông ta một lúc, rồi gật đầu.
'Được.'
Thấy cô đồng ý, Lã Chí Cương mới nhẹ nhõm thở phào.
Lã Thành vẫn còn nhỏ, đã lên giường ngủ từ sớm.
Lã Chí Cương rón rén bước vào phòng con trai, cầm kéo, nín thở cắt đứt sợi dây đỏ trên cổ thằng bé.
Ngay khi cầm viên ngọc trên tay, ông ta lập tức lao thẳng ra ngoài.
Đêm tối đen như mực, đường phố vắng lặng không một bóng người.
Chỉ có ánh trăng treo lơ lửng giữa bầu trời, lạnh lẽo và cô quạnh.
Trước đây, Lã Chí Cương không bao giờ tin vào mấy chuyện ma quỷ.
Nên dĩ nhiên, ông ta chẳng bao giờ cảm thấy sợ hãi.
Nhưng giờ đây, ông ta chỉ thấy nơi nào cũng có quỷ, chỗ nào cũng có ma!
'Ngọc Hoàng đại đế, Vương Mẫu nương nương, đức mẹ Maria, Chúa Giê-xu, xin hãy phù hộ con… Ngài nữ quỷ ơi, tôi thật sự không cố ý trộm ngọc khóa hồn của ngài đâu! Mong ngài đừng nhớ thương kẻ hèn này, tha thứ cho tôi…'
Lã Chí Cương vừa hì hục đào bới vừa lẩm bẩm khấn vái.
Bão bình luận xem mà cười muốn vỡ bụng.
Xem ra, từ nay về sau, ông ta không dám làm chuyện xấu nữa rồi.
Đào một mình đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1923848/chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.