Thương Vãn không thèm để ý mấy người, quay người muốn đi, Chu thị đột nhiên xông tới, quỳ xuống và dập đầu liên tục trước Thương Vãn: “Là ta không dạy dỗ con cái tốt, nhìn vào việc đều là làm mẹ, cầu xin ngươi, hãy trả nhi tử lại cho ta!”
Lần này không phải diễn kịch, tất cả đều là tình cảm thật, nhưng Thương Vãn lại không thèm liếc nàng ta một cái.
Chuyện giữa người lớn lại kéo trẻ con vào, giờ mới biết hối hận, muộn rồi!
Không lâu sau Lâm Kiến Sơn liền tỉnh lại, đối diện với ánh mắt của Lâm Kiến Thủy, hắn vẫn còn chút mơ màng.
“Đại ca, cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi.” Lưu thị không đợi Lâm Kiến Sơn ngồi dậy đã kể một tràng những chuyện xảy ra sau khi hắn bất tỉnh, Lâm Kiến Sơn nghe xong sắc mặt dần trở nên âm trầm, ánh mắt không thiện ý quét qua Nhị Nha đang rúc trong lòng Trần Quế Phương.
Nhị Nha run rẩy như một con thỏ, sợ hãi ôm chặt lấy mẹ mình.
“Đại ca, chuyện đã đến nước này rồi, huynh lườm Nhị Nha có ích gì?” Trần Quế Phương vỗ về vỗ vỗ nữ nhi, giọng điệu chua xót: “Nhị Nha mới lớn chừng nào, nó hiểu gì chứ? Nếu không phải mẹ đưa hết đường trong nhà cho Thiết Đản mà không cho Nhị Nha, Nhị Nha nhà ta cũng sẽ không bị người họ Thương dùng hai viên đường dụ dỗ.”
“Đường quý thế, con nha đầu ăn cái gì đường!” Lưu thị kéo dài mặt ra, vươn tay về phía Nhị Nha: “Nhị Nha, đưa đường cho nãi nãi.”
Nhị Nha mím môi không chịu đưa.
“Con nha
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-thon-nu-co-khong-gian-nuoi-con-thuong-chong-lam-giau/2891044/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.