Đồ nha đầu thúi ăn cây táo rào cây sung!
Hứa Phán Phán buồn bực trừng mắt nhìn Cố Tịnh Nhuyễn, "Ta không đi, muốn đi thì tự ngươi đi."
Tống Tư Ngọc cùng Vạn Tranh Nhan chuyển tầm mắt qua lại giữa hai cô bạn, trong lúc nhất thời cũng không mở miệng.
"Trời ơi, ngươi nghĩ thử coi, đi qua bên kia ngươi có thể thừa dịp hạ nhục Hứa Nặc Dương trước mặt bạn hắn, như vậy không phải rất vui sao?"
Hứa Phán Phán nghe hình như có chút đạo lý, "Hạ nhục bằng cách nào?".
"Đồ ngu, ngươi cứ nói cho bạn hắn nghe là ở nhà hắn đái dầm chảy nước miếng bị ba mẹ đét mông, cái gì mà không được?! Sao ngươi cứ hay rớt dây xích ở thời điểm mấu chốt vậy hả?"
Hứa Phán Phán càng nghe càng thấy có lý, từ nhỏ Hứa Nặc Dương đã thích chiếm đoạt đồ chơi của nàng, còn luôn lấy nàng ra đỡ đạn. Hôm nay hay lắm, mỡ dâng miệng mèo, Hứa Phán Phán cười tà ác.
Hứa · cẩu ngốc chứng kiến hết thảy · Nặc Dương: "Anh còn chưa có chết đâu!".
Cố Tịnh Nhuyễn tự động xem nhẹ thanh âm phản kháng của hắn, thân thiết kéo tay Hứa Phán Phán, "Ta là vì muốn tốt cho ngươi, để ngươi có thể tự tay đâm kẻ thù."
Hứa Phán Phán có chút lệ nóng doanh tròng: "Hu hu hu Nhuyễn Cẩu ngươi thật tốt."
Cố Tịnh Nhuyễn vỗ vỗ bả vai Hứa Phán Phán.
Hứa Nặc Dương: "Anh đột nhiên nhớ ra anh có chút việc, đi trước...".
Hứa Phán Phán tay chân mau lẹ hơn Cố Tịnh Nhuyễn, tóm cổ áo Hứa Nặc Dương, "Chậm đã, tiểu nặc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tieu-tien-nu-cua-nu-xung-ty-ty/1365212/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.