Nghĩ tới nghĩ lui Cố Tịnh Nhuyễn vẫn cảm thấy không yên tâm, nếu không tự mình đi nghe ngóng xem bọn họ nói cái gì thì cô sẽ không buông bỏ được tảng đá lớn trong lòng.
Cố Tịnh Nhuyễn khom lưng, nương theo cầu thang xoắn ốc đi xuống, trốn ở chậu cây xanh phía ngoài phòng khách, lặng lẽ nghe bọn họ nói chuyện.
"Đã nói đến mức này, hy vọng anh chị cẩn trọng suy xét một chút, không cần bởi vì anh chị luyến tiếc không nỡ mà chậm trễ tương lai Tri Ý, đương nhiên em cũng không phải nói nhà anh chị không tốt, nhưng phàm là người đều có tính thiên vị, gia sản Cố gia trước sau sẽ để lại cho Nhuyễn Nhuyễn, Tri Ý không phải vẫn là người ngoài sao? Hiện giờ cho con bé về lại Tạ gia không phải khá tốt? Em biết anh chị nuôi dưỡng Tri Ý mười mấy năm khẳng định có cảm tình, anh chị yên tâm đi, sau khi trở về đúng vị trí, em sẽ kêu Tri Ý thỉnh thoảng đến thăm anh chị, cũng coi như là ân tình mười mấy năm dưỡng dục."
Tưởng Thành Phương nói lời này quả thật hùng hổ doạ người lại ngang ngược vô lý, suốt mười bảy năm nuôi nấng từ miệng bà ta nói ra lại nhẹ nhàng như chuyện theo lẽ thường phải vậy.
Mười bảy năm dài đằng đẵng không chỉ để lại dấu vết trên mặt Tưởng Thành Phương, mà còn để lại ấn ký ích kỷ đến thô bỉ trong ngôn hành cử chỉ của con người này.
Tạ Dao bị lời này làm tức không chịu được, "Em xem Tri Ý là cái gì? Nói không cần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tieu-tien-nu-cua-nu-xung-ty-ty/1365245/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.