"Đi thôi, bên phía Trình Cảnh bây giờ có vẻ yên tĩnh hơn rồi, chúng ta qua đó."
Bạch Triệu Lương đứng bên cạnh Bạch Tân, giọng điệu hòa nhã, như thể đang thương lượng: "Một lát nữa qua giải thích một chút, dù sao cũng chỉ là tin đồn thôi, giải thích rõ ràng... cùng lắm là bị nổi giận một chút, chuyện này coi như kết thúc. Tiểu Tân?"
Hay cho câu 'cùng lắm là bị nổi giận một chút'.
Bạch Tân nhếch môi lạnh lùng, che giấu sự chán ghét, đáp qua loa: "Chỉ sợ Trình Cảnh không nghĩ rằng nhà họ Bạch hiểu chuyện, mà sẽ nghĩ là dễ bắt nạt."
Cô nhìn thấy rõ sự thay đổi nhỏ trên khuôn mặt của Bạch Triệu Lương, không nói thêm gì nữa.
Điểm đến thì ngừng.
Chiếc điện thoại trong túi xách khẽ rung, trước khi theo Bạch Triệu Lương đi gặp Trình Cảnh, Bạch Tân lấy ra xem.
Tin nhắn của Đường Giai: 【Vậy thì bình thường thôi.】
Đường Giai: 【Dễ cáu vốn là bệnh sẵn có của cô.】
Bạch Tân: "..."
***
Theo tiến trình của tiểu thuyết, lúc này nữ chính vẫn còn ở giai đoạn đầu, tương đối non nớt và mềm yếu. Lòng tốt của cô đôi khi khiến sự ngang bướng trong cô trở nên rõ ràng.
Chẳng hạn như sự lo lắng của cô đối với Bạch Tân, khiến cho việc Trình Quý Thanh giao lưu với cô trở nên không suôn sẻ.
"Cô không tin tôi, tôi cũng hiểu." Cô cầm ly rượu vang, uống cạn một ngụm lớn. Nói chuyện khiến cô cảm thấy khát.
Trình Quý Thanh vừa dứt lời, một bóng dáng khoác lên mình bộ trang phục màu trắng ngà bỗng xuất hiện trong tầm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/3010862/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.