"Quần không được à?"
Thấy Bạch Tân có vẻ do dự, Trình Quý Thanh tiếp tục nói: "...Chỉ có quần thôi."
Còn rất kén chọn.
Nghĩ lại, mỗi lần gặp Bạch Tân, cô ấy đều chủ yếu là mặc váy.
"Hay là tạm chấp nhận?" Cô hỏi.
Bạch Tân suy nghĩ một chút: "Tôi vẫn mặc cái này thôi."
Những chỗ bị rượu làm ướt thì lấy quần áo che lại vậy.
Trình Quý Thanh nào biết không phải Bạch Tân muốn kén chọn, mà là cơ thể cô rất nhạy cảm. Những bộ đồ tiếp xúc với da đều phải là chất liệu mềm nhất.
Thực ra ở nhà cũng có mấy chiếc quần rộng rãi thoải mái, thỉnh thoảng vẫn mặc những lúc thời kỳ bình thường. Nhưng so với quần, cô quen và thoải mái với váy hơn.
Do có tuyến thể kép nên cơ thể cô rất đặc thù, bây giờ lại đang trong thời kỳ ph*t t*nh bất bình thường.
Trình Quý Thanh đưa cho cô lại là quần jeans... Hơn nữa chút nữa chẳng biết còn phải ở bệnh viện bao lâu nữa.
Dù chiếc váy trên người có không thoải mái, vẫn tốt hơn là mặc quần.
Trình Quý Thanh nhìn cô, đưa ngón trỏ nhẹ chạm vào xương sườn của Bạch Tân, váy vẫn còn ẩm. Lúc ôm Bạch Tân trong phòng cầu thang ban nãy, đã rất ẩm rồi.
Vì thế cô mới lấy áo khoác choàng thêm lên người cô ấy.
"Thật sự không mặc cái này à?"
Bạch Tân vẫn giữ ý kiến: "Đi thôi."
Chị Bạch còn khó ở khó chiều hơn so với trong tưởng tượng của cô. Trình Quý Thanh nghĩ thầm.
"Thế này không được đâu." Trình Quý Thanh nghĩ một lúc: "Nếu cô thật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/3010865/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.