Trình Quý Thanh tất nhiên nghe hiểu ý nghĩa của những lời này. Có kinh nghiệm vài lần tiếp xúc, cô biết rõ việc này đối với Bạch Tân ảnh hưởng và uy h**p đến cô ấy thế nào.
"Để em bỏ giày ra đã."
Cô giả vờ như không hiểu, tính kéo giãn khoảng cách tạm thời...
Cô ôm Bạch Tân nghiêng người, định cúi xuống thay giày, nhưng Bạch Tân không cho cô cơ hội tránh né. Không biết do sức mạnh từ đâu mà có, hoặc có lẽ Trình Quý Thanh căn bản đã quên mất việc ngăn cản.
Cơ thể của Bạch Tân áp sát, trực tiếp đẩy Trình Quý Thanh lùi lại.
Tiếng giày cao gót va vào nhau, chà xát trên nền gạch, trong không gian rộng lớn của phòng khách phát ra âm thanh chói tai nhưng lại mờ ám.
Cùng với hơi thở dồn dập khó kìm nén.
"Trốn cái gì?"
Bạch Tân vẫn giữ nét mặt thản nhiên như thường, nhưng đôi mắt nhìn kỹ lại mang theo ý niệm sâu xa. Cô khẽ nâng mắt, đôi mắt đào hoa lạnh lùng mà mị hoặc.
"Cần chị... dạy không?"
Lời nói đánh thẳng vào tâm tư.
Tai của Trình Quý Thanh như ù đi, cô nhắc nhở bản thân cô vừa mới kết hôn theo thỏa thuận hợp đồng với Bạch Tân. Đây không phải hôn nhân thực sự. Không phải quan hệ vợ vợ thật sự.
Họ chỉ là quan hệ hợp đồng.
Không có tình cảm.
Trình Quý Thanh, nhà ngươi nhất định không được lạc lối nha. Trình Quý Thanh tự nhủ với chính mình.
Nhiệt độ dần tăng lên.
Cuối cùng, trong cơn bừng tỉnh, Trình Quý Thanh nắm lấy vai của Bạch Tân, tiếp lời câu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/3010886/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.