Trình Quý Thanh trước đây luôn sống một mình, không có thói quen khóa cửa khi ngủ, nhưng từ sau khi kết hôn với Bạch Tân theo hợp đồng, lúc cô nhớ tới sẽ khóa cửa lại.
Hôm nay lại quên khóa.
Tay nắm cửa xoay được nửa chừng thì Bạch Tân dừng lại, cô đưa tay lên gõ cửa.
Giữa đêm khuya, chỉ có ánh đèn mờ nhạt.
Sợ chói mắt, chỉ bật đèn đầu giường màu vàng.
Trình Quý Thanh mắt vẫn đượm vẻ buồn ngủ vì vừa bị đánh thức, khẽ lẩm bẩm: "Sao vậy?"
Cũng chẳng đợi Bạch Tân trả lời.
Trình Quý Thanh ngáp một cái, bước xuống giường, xỏ dép đi ra. Vừa mở cửa, cô bắt gặp đôi mắt ngấn nước của Bạch Tân.
Trông như sắp khóc vậy.
Cô giật mình, nhìn kỹ lại thì mới nhận ra đó chỉ là ảo giác do ánh sáng mờ nhạt tạo ra.
Nhưng mồ hôi lấm tấm trên trán và vẻ bất mãn bực bội kia thì lại là thật.
Cô liền tỉnh táo hẳn: "Chị khó chịu à?"
Trình Quý Thanh cúi xuống, nhìn thấy đôi chân nhỏ nhắn, tinh tế của Bạch Tân: "Sao mà cả dép cũng không mang thế này."
Bạch Tân cứ như không nghe thấy, cảm giác khó chịu khiến cô tiến thêm một bước, nhưng không ôm chầm như mọi khi mà chỉ dùng hai tay nắm lấy vạt áo ở eo của Trình Quý Thanh.
Trình Quý Thanh cũng không né tránh. Trước đây, có hai lần Bạch Tân về rất muộn, cũng vì không thoải mái mà tìm đến cô, nhưng chưa bao giờ trông khó chịu như bây giờ.
Trình Quý Thanh hỏi: "Muốn ôm không?"
Bạch Tân không nói gì, chỉ kéo nhẹ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/3010891/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.