Hôm nay đôi môi của Bạch Tân đặc biệt lạnh, bởi ngoài trời đang mưa. Cơn mưa lớn không chỉ dập tắt trận lửa mà còn làm hạ nhiệt cả thành phố. Cô từ bên ngoài về, đột ngột bước vào căn phòng có điều hòa, khiến cơ thể có phần lạnh lẽo.
Nhưng khi nụ hôn của Trình Quý Thanh rơi xuống, cô lập tức thấy nóng lên.
Chỉ một giây trước, các dây thần kinh còn đang căng thẳng vì cơn giận dữ, bỗng nhiên bất chợt bị cắt đứt, trong đầu cô thoáng chốc trở nên trống rỗng.
Trống rỗng chưa từng có.
Sự xa lạ và kinh ngạc do cảm xúc khác thường này mang lại giống như một đốm lửa rơi xuống con đường mà cô đã đi với từng bước thận trọng và tính toán kỹ lưỡng trong nhiều năm. Bất ngờ dừng bước, lòng cô dâng lên niềm vui khó tả xen lẫn bất an.
Điều này không giống như những gì cô từng nghĩ.
Nụ hôn của Trình Quý Thanh không mang theo ý nghĩa gì khác.
Nhưng nó lại gây chấn động hơn cả những h*m m**n, trái tim cô run rẩy, tay nắm chặt thành quyền, và cô nhắm mắt lại.
Vài giây sau, Trình Quý Thanh thoáng rời khỏi trong hơi thở gấp gáp, vẫn cúi đầu, trán gần như chạm nhau, ánh mắt hai người giao nhau, mỗi người đều mang theo những cảm xúc không biết tên.
Chỉ có một điểm chung là nhịp tim dâng trào và sự xao động nơi lồng ngực.
Đôi môi tái nhợt của Bạch Tân được hôn đến mức đỏ hồng mềm mại, cô khẽ hé môi, hít thở, ánh mắt chạm vào ánh nhìn của Trình Quý Thanh, ngay sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/3010893/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.