Bên cạnh phòng làm việc của Đường Giai có một căn phòng nhỏ vài mét vuông, chiếc giường gấp được cất sát tường, trước cửa sổ kính dạng trượt có đặt một chiếc bàn đen, trên bàn còn có một chiếc đèn bàn nhỏ.
Đường Giai thỉnh thoảng không về nhà sẽ tạm nghỉ ngơi ở đây.
Cô vừa bước vào đã thấy Bạch Tân ngồi trước bàn, chậm rãi ăn phần cơm hộp đã nguội, tay cầm điện thoại.
Ánh sáng ấm áp từ cửa kính hắt lên người Bạch Tân, tạo cho người ta một cảm giác người này đột nhiên ngoan ngoãn, rồi cô nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Bạch Tân cất lên:
"Bằng bất cứ thủ đoạn nào, tôi không muốn thấy ba chữ 'Trình Quý Thanh' bị đem ra làm trò cười." "Nghe hiểu chưa?" Giọng điệu không cho phép nghi ngờ. Cái cảm giác ngoan ngoãn kia, dường như chẳng liên quan gì đến con người này. Đường Giai lắc đầu. Vừa rồi, đúng là cô bị ảo giác. Bạch Tân cúp máy, đồng thời đặt đũa xuống. Cô thực sự không còn muốn ăn nữa. "Tay không sao chứ?" Đường Giai hỏi. Bạch Tân đậy nắp hộp cơm lại. Ban nãy, cô cũng không hiểu sao mình lại hành động như vậy. Chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, thế mà thật sự tự làm mình bị thương. Nhưng cô cũng chẳng để tâm. Cô đáp: "Ừ." Chỉ là cơn ê ẩm khiến mỗi khi cô gập tay lại cảm thấy khó chịu. Đường Giai trầm ngâm. Lúc phát hiện tay Bạch Tân bị kim đâm trúng, cô bỗng nhớ đến dáng vẻ của Trình Quý Thanh vài ngày trước. Đường Giai thậm chí nghi ngờ, liệu có phải Bạch Tân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/3010915/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.