Đêm khuya nơi tầng trên cùng, gió thu đưa làn sương mờ từ hồ bơi lên không trung, ánh đèn đã tắt quá nửa, mọi thứ xung quanh như phủ một lớp giấy nhám mơ hồ, mang đầy ý vị mập mờ.
Trước khi lời của Trình Quý Thanh kịp rơi xuống, Bạch Tân đã không chịu nổi mà muốn khuỵu xuống.
Bàn tay mang chuỗi bồ đề bạch ngọc của cô lướt qua mép áo khoác đang mở, vòng ra sau, ôm lấy vòng eo mảnh mai bên trong. Những hạt Phật châu lạnh lẽo áp qua lớp vải mỏng manh của sườn xám khiến người trong lòng khẽ run lên.
Cô nghe thấy Bạch Tân thở không đều, khẽ trách: "Trình Quý Thanh, em thật biết cách bắt nạt người khác..."
Vào lúc cô không chịu nổi, lại bắt cô phải tự mình hành động.
Sắc đỏ ửng trên đôi má của Bạch Tân càng thêm rực rỡ. Ngay cả với cô, nghĩ đến việc phải làm điều đó trước mặt Trình Quý Thanh.... cũng khiến lòng cô dâng lên chút ngượng ngùng hiếm hoi.
"Chị có thể không nghe theo." Giọng của Trình Quý Thanh nghe thật nhạt nhòa, không để lộ chút cảm xúc.
Cô vốn dĩ không thực sự nghĩ Bạch Tân sẽ làm thật. Chính câu nói vừa rồi của Bạch Tân - " Hãy để lại dấu vết của em trên người chị, dù là nặng đến đâu.... Chỉ cần em hết giận " mới khiến cô cảm thấy lời này của Bạch Tân quá mức hoang đường. Cô chỉ muốn đáp trả lại một chút, chỉ vậy thôi. Bạch Tân cảm nhận được mùi hương của tin tức tố tỏa ra từ Trình Quý Thanh, hương rượu đào như những dây xích
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/3010918/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.