Bóng đêm dày đặc, rèm cửa đã được kéo kín.
Đã mấy giờ trôi qua kể từ lúc Trình Quý Thanh giúp Bạch Tân sấy tóc và bôi thuốc lần thứ hai.
Chính xác bao lâu, Trình Quý Thanh cũng không đếm kĩ.
Chỉ dựa vào cảm giác, cô đoán lúc này đã là rạng sáng.
Trình Quý Thanh nhìn trần nhà tuyết trắng, xa lạ nhưng lại quen thuộc trong căn phòng nơi xứ người.
Hai chiếc giường đơn cách nhau chưa đến một mét, cô ngửi thấy hương hoa bách hợp nhè nhẹ trong không gian, khiến mình trằn trọc mãi không ngủ được.
Bên tai cô bất giác vọng lại lời tâm tình đầy chân thành của Bạch Tân: "Sau này chị sẽ thương em, chị sẽ dành cả quãng đời còn lại cho em, mọi thứ của chị đều cho em." Và cả câu nói tối nay: "Chị chờ em." Rồi hình ảnh và âm thanh hòa lẫn trong đầu, tái hiện lại khoảnh khắc cô đẩy Bạch Tân vào phòng tắm, nước dội xuống, cơ thể ướt sũng. Omega với sự mềm mại, trắng mịn của mình. Luôn sẵn sàng đón nhận cô... Cổ họng Trình Quý Thanh khẽ nhấp nhô, cảm giác như có cát khô rơi vào, khô khốc đến mức khó chịu. So với hơi thở dần đều vững vàng bên cạnh, của cô lại càng trở nên hỗn loạn. Cô cảm nhận được sự nóng bức ở bụng dưới, nếu lúc này chỉ có một mình, có lẽ cô đã ngồi dậy để tự giải quyết. Nhưng ở đây, Bạch Tân cũng đang nằm. Mà Bạch Tân từ trước tới giờ ngủ rất chập chờn. Chỉ cần một chút động tĩnh cũng đủ để chị ấy tỉnh dậy. Không biết bao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/3010943/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.