Mạc Du Tâm chỉ thấy trong đầu sách viết: [ Tô Ngữ Băng ở quán bar Triều Dâng lúc bán rượu, bị bạn cũ trong giới phú nhị đại chặn đường đi, khi đó bọn họ còn đối với nàng nho nhã lễ độ, nhưng rồi bọn họ cũng thay đổi sắc mặt. ]
"Ồ, đây không phải là Tô Ngữ Băng sao? lúc tôi theo đuổi cô khi đó còn ngây thơ lắm nha, sao bây giờ lại đến quán bar bán rẻ tiếng cười rồi hả? nếu nói là bán cho người khác không bằng bán cho tôi đi." Ngụy Sĩ Kỳ lắc lư đi đến sô pha ngồi xuống nói.
"Phải đó, tôi nghe nói cô có con rồi, đang cho con bú mà đã đi kiếm tiền rồi sao? mắc cười quá, về còn sữa cho con bú không hả?" Vương Hải Ba là chó săn của Ngụy Sĩ Kỳ hùa theo nói khiến cho trong phòng phát ra tiếng cười lớn liên tục.
"Tôi ở đây bán rượu, không phải bán rẻ tiếng cười, các người mau xin lỗi tôi đi." Tô Ngữ Băng mắt lạnh nhìn mấy người quen biết trước mặt, vốn cũng không ngờ từng là bạn bè lại thốt lên những lời như vậy.
"Xin lỗi, mắc cười ghê, cô một mình đi bán rồi sợ người khác nói sao? nếu ngủ với tôi một đệm, tôi thương hại cô còn bo thêm cho cô một chút, nói tới tôi còn chưa ngủ với Omega đang cho con bú bao giờ nha." Ngụy Sĩ Kỳ vừa nói vừa cười.
Gần một năm nay Tô Ngữ Băng vì nguyên thân chịu không ít nhục nhã, nhưng hôm nay nàng còn phải nhưng lời ghê tởm nhất, viền mắt Tô Ngữ Băng đỏ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-vuon-truong-trong-sach/2763044/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.