Mạc Du Tâm nhìn a di quản túc, miễn cưỡng cười nói: "cảm ơn dì, con đứng ngoài cửa chờ một chút."
A di nhìn Mạc Du Tâm lắc đầu, tuổi trẻ thời nay, đúng là muốn làm gì thì làm.
Mạc Du Tâm mở xem nguyên thư một chút, trong sách Tô Ngữ Băng sinh con được hai tuần thì ra ngoài làm việc, thân thể không được bồi bổ, hơn nữa nàng dinh dưỡng không đủ, sữa cho con không đủ, bảo bảo chỉ có thể uống sữa bột, nhưng mà sữa bột cao cấp thì đắt, Tô Ngữ Băng nợ bạn cùng phòng không ít tiền, lúc ra ngoài làm việc thì phải để bảo bảo lại trong phòng nhờ các bạn cùng phòng chăm sóc, thỉnh thoảng họ còn mua chút đồ cho bảo bảo, Tô Ngữ Băng cũng rất khó khăn, lúc mua sữa không được, đành phải dùng nổi cơm điện nhỏ nấu chút nước cháo gà đút cho bảo bảo, Tô Ngữ Băng đến giờ cũng không ngờ rằng, mình không có đủ tiền mua nổi sữa bột cho bảo bảo ăn.
Mạc Du Tâm suy nghĩ, bảo bảo hiện tại đúng là đứa bé đáng thương, cô phải chờ thêm một chút, nếu Tô Ngữ Băng nhận mấy thứ này thì sao? dù không cho sắc mặt tốt với mình cũng không sao.
Bên kia, Tô Ngữ Băng trong phòng ký túc, Phó Chi Đào, Diêu Thiến cùng Trương Hiểu Kỳ đều vây quanh.
"Ngữ Băng sao vậy? có phải tên cặn bã kia kiếm chuyện hay không? bồ đừng sợ, có tụi mình đây rồi, cô ta còn mặt mũi mà gọi điện đến sao?" Phó Chi Đào muốn lào vào di động đánh Mạc Du Tâm một trận.
"Phải đó,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-vuon-truong-trong-sach/2763050/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.